GIỚI THIỆU SÁCH
Cảm thức hoàng hôn trong thơ Nguyễn Ngọc Hạnh - Bùi Văn Tiếng

Thật ra cũng không có gì đáng nói khi bắt gặp cảm thức hoàng hôn trong Phơi cơn mưa lên chiều của Nguyễn Ngọc Hạnh, bởi đây là cảm thức quen thuộc trong thơ và với nhiều người làm thơ. Ai đọc Thơ Đường mà không thuộc lòng những câu thơ vào loại tuyệt tác trong Đường thi như Nhật mộ hương quan hà xứ thị/ Yên ba giang thượng sử nhân sầu (Thôi Hiệu: Hoàng Hạc lâu), hay Lạc hà dữ cô lộ tề phi/ Thu thủy cộng trường thiên nhất sắc (Vương Bột: Đằng Vương các tự)… Cũng vậy ai đọc Thơ Mới mà có thể quên được những câu thơ để đời của Huy Cận trong bài Tràng giang - Lòng quê dờn dợn vời con nước/ Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà, hay của Thâm Tâm trong bài Tống biệt hành - Bóng chiều không thắm không vàng vọt/ Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong…   

Có lẽ không phải ngẫu nhiên khi Nguyễn Ngọc Hạnh chọn mở đầu Phơi cơn mưa lên chiều bằng bài Hoàng hôn - bài thơ Nguyễn Ngọc Hạnh mới viết trước khi cho in tập thơ chưa đầy một tháng. Hoàng hôn trong thơ Thôi Hiệu hay Vương Bột chỉ mới là ngoại cảnh, trong thơ Huy Cận hay Thâm Tâm hoàng hôn được nội tâm hóa, còn trong bài thơ mở đầu Phơi cơn mưa lên chiều, hoàng hôn đã thành bạn đồng hành: Ước gì cầm tay hoàng hôn/ Bóng đời lặn dần xuống núi/ Ước gì tôi với hoàng hôn/ Cứ mãi là chiều lặng lẽ. Sở dĩ như vậy là bởi chỉ Nguyễn Ngọc Hạnh tóc bạc như tóc cha ngày ấy (bài Cha) mới có được cảm giác bóng đời lặn dần xuống núi khi cùng đi với hoàng hôn, chỉ Nguyễn Ngọc Hạnh mới mong cứ mãi là chiều

Trong Phơi cơn mưa lên chiều, hai chữ hoàng hôn xuất hiện những mười lăm lần ở mười một bài thơ, cùng bốn mươi lăm chữ chiều ở hăm mốt bài thơ (không kể một chữ chiều đồng âm dị nghĩa trong hai câu: một chiếc lá vàng rơi rất thấp/ rơi theo chiều tôi đang rơi). Và có lẽ không phải ngẫu nhiên khi các buổi chiều trong thơ Nguyễn Ngọc Hạnh hầu hết là chiều muộn - trong năm thì chiều cuối năm viếng mộ con, hay chiều cuối năm tôi nhìn lại tôi; trong ngày thì chiều buông, chiều xuống, chiều trôi… Và cũng có lẽ không phải ngẫu nhiên khi Nguyễn Ngọc Hạnh chọn khép lại Phơi cơn mưa lên chiều bằng bài Chiều với tất cả chiều buông, chiều xuống, chiều trôi ấy: Chiều buông xuống lên ngồi với núi/ Núi thênh thang màu khói lam buồn/ Em rơi giữa trời mây gió bể/ Phía xa mờ anh đợi chiều trôi.

Với Nguyễn Ngọc Hạnh, có khi chiều chưa thành hoàng hôn, cho nên Qua sông ngồi nhớ con đò/ Nhớ hoàng hôn lẫn câu thơ ban chiều (bài Về quê); nhưng cũng có khi - như trong bài Chiều cuối năm viếng mộ con - chiều đang thành hoàng hôn: chiều cứ đi qua/ chiều xuống chậm dần/ tôi cùng với hoàng hôn/ tím ngắt/ lấp lánh hoàng hôn giữa nghĩa trang (không hiểu sao trong Phơi cơn mưa lên chiều có nhiều chữ/chỗ lấp lánh như vậy: lấp lánh hoàng hôn, nghìn trùng lấp lánh - bài Chiều cuối năm viếng mộ con, em lấp lánh - bài Nguyện cầu, câu thơ lấp lánh - bài Hạnh phúc). Nhưng dẫu chưa thành hay đang thành thì hoàng hôn bao giờ cũng nằm trên đường ranh giữa ngày và đêm, do vậy cảm thức hoàng hôn luôn thể hiện khát vọng níu kéo cái sắp qua/sắp mất của chủ thể trữ tình…

Khát vọng níu kéo cái sắp qua/sắp mất cho nên trong Phơi cơn mưa lên chiều mới có những câu thơ “níu kéo” như: ước gì vừa chạm nỗi buồn/ mờ sương thôi đừng tan chảy (bài Hoàng hôn); hay như: cho tôi quay lại không đi nữa/ khất lại dòng sông giấc mơ trôi (bài Khất lại dòng sông giấc mơ trôi), hay như: mưa ơi hãy rơi chầm chậm/ ngày tôi bay ngang qua đời (bài Phơi cơn mưa lên chiều), hay như: cứ thản nhiên rơi/ thản nhiên trôi/ đừng khép hoàng hôn tôi mờ mịt (bài Phơi cơn mưa lên chiều), hay như: một chút hồn quê nơi phố xá/ ai bỏ quên cuối vạt nắng chiều (bài Gửi Hà Nội), và như: một chút nắng vàng một chiều mây phủ/ đâu phải hoàng hôn mờ mịt chốn địa đàng (bài Đâu rồi giấc mơ cỏ xanh), và như: sự tĩnh lặng của chút nắng cuối ngày/ không níu được hoàng hôn trở lại (bài Hạnh phúc)…

Chính sự bất lực ấy của chút nắng cuối ngày đã khiến cho cảm thức hoàng hôn trong thơ Nguyễn Ngọc Hạnh thêm day dứt, càng khiến cho Phơi cơn mưa lên chiều thêm cuốn hút. Hãy đọc Phơi cơn mưa lên chiều và đi cùng cảm thức hoàng hôn trong thơ anh để đồng cảm với Nguyễn Ngọc Hạnh về những câu thơ mắc cạn giữa vành môi cong (bài Câu thơ mắc cạn).

B.V.T

                                                                                                          

CÁC SÁCH KHÁC
Câu chuyện kỳ lạ về người sinh ra ở tuổi 70 và chết đi là đứa trẻ
Búp bê nhỏ xíu và chàng khổng lồ
Những mùa gió rát - Thổi qua những phận người
“Tôi đã trở về trên núi cao” của nhà văn Đỗ Bích Thuý
Chắt chiu thương nhớ...
Tìm thấy ánh sáng từ thơ
Gặp một Haruki Murakami chân thật ở tiểu thuyết đầu tay
Người bạn đồng hành thú vị trong chuyến lãng du văn hóa
"Franz Kafka - Người tẩy não nhân loại"
Người "Phơi cơn mưa lên chiều"
“Khi Tổ quốc gọi” - một cuốn sách quý
Thúy, vết nứt thân thể và chúng ta đi đâu
Đọc “Hoa Tường vi” tập thơ mới xuất bản của Bằng Việt
Lưu Quang Vũ & những bài thơ chỉ viết cho riêng mình
Trận đấu trí kỳ lạ của Phan Bội Châu
Nhà văn Nguyễn Trí vượt khỏi vùng giang hồ đương thời trong sách mới
Trên đồi cao chăn bầy thiên sứ
‘Bướm đuôi nhạn’ - cuốn tiểu thuyết không ngừng đeo đuổi tương lai
Chuyện nghiện thuốc phiện và cai nghiện trong hồi ký của Vũ Bằng
Tác giả Phi Tuyết gây sốt trong giới trẻ trở lại với cuốn sách mới
Thứ sáu, ngày 21/09/2018
Tôi tự do, cho dù xung quanh tôi là những luật lệ gì. Nếu tôi thấy chúng có thể chấp nhận được, tôi chấp nhận chúng; nếu tôi thấy chúng quá khó chịu, tôi phá vỡ chúng. Tôi tự do bởi tôi biết bản thân tôi chịu trách nhiệm trước lương tri mình vì mọi điều t
Robert A Heinlein

Đừng âu sầu khi nói lời tạm biệt, lời tạm biệt là cần thiết trước khi ta có thể gặp lại nhau, và gặp lại nhau, cho dù sau khoảng thời gian ngắn ngủi hay sau cả một đời, là điều chắc chắn sẽ xảy ra với những người bạn hữu.
Richard Bach

Một người bạn cũng giống như ngôi sao bắc đẩu, bạn trông vào họ khi bạn lạc đường.
Khuyết danh

Tình yêu không không phải toàn bộ đều là cơn mê sảng, nhưng nó có rất nhiều điểm giống.
Thomas Carlyle

Thành công trong tình yêu không phụ thuộc nhiều vào việc tìm được người có thể làm bạn hạnh phúc bằng việc trốn thoát vô số người có thể làm bạn khổ sở.
Khuyết danh

Cũng như thung lũng cho ngọn núi chiều cao, khổ đau cho lạc thú ý nghĩa; cũng như mạch nước là nguồn của suối, nghịch cảnh sâu sắc có thể là châu báu.
William Arthur Ward

Sự mất mát khiến chúng ta trống rỗng - nhưng hãy học cách không để sự đau khổ đóng lại trái tim và tâm hồn mình. Hãy để cuộc đời đổ đầy lại bạn. Dưới đáy u sầu, dường như điều đó là không thể - nhưng những niềm vui mới đang chờ đợi để lấp đầy khoảng trống
Pam Brown

Hãy yêu tôi khi tôi ít xứng đáng với tình yêu ấy nhất, Bởi đó là lúc tôi thực sự cần nó.
Tục ngữ Thụy Điển

Đừng đếm những gì bạn đã mất, hãy quý trọng những gì bạn đang có và lên kế hoạch cho những gì sẽ đạt được bởi quá khứ không bao giờ trở lại, nhưng tương lai có thể bù đắp cho mất mát.
Khuyết danh

Đôi lúc cũng cần thiết dừng chân trong cuộc hành trình theo đuổi hạnh phúc, và chỉ đơn giản là cảm thấy hạnh phúc.
Guillaume Apollinaire

Tôi, không phải tình huống, có sức mạnh làm tôi hạnh phúc hay bất hạnh ngày hôm nay. Tôi có thể chọn nó sẽ thế nào. Ngày hôm qua đã chết. Ngày mai còn chưa tới. Tôi chỉ có một ngày, Hôm nay, Và tôi sẽ hạnh phúc với nó.
Groucho Marx

Khi một cây sồi đổ, cả khu rừng vang vọng tiếng đổ của nó, nhưng hàng trăm hạt sồi được cơn gió thoảng qua lặng lẽ gieo.
Thomas Carlyle

Thứ duy nhất có thể cứu được thế giới là phục hồi nhận thức của thế giới. Đó là công việc của thi ca.
Allen Ginsberg

Tình yêu là trạng thái mà khi đó hạnh phúc của một người khác trở nên cực kỳ quan trọng đối với hạnh phúc của bạn.
Robert A Heinlein

Với những kẻ độc ác, mọi thứ đều là cái cớ.
Voltaire

Giấy phép thiết lập trang thông tin điện tử trên Internet : Số 11/GP - BC Do Bộ thông tin và truyền thông , Cục Báo chí cấp ngày 10 tháng 01 năm 2008.
- Địa chỉ: K54/10 - Ông Ích Khiêm, Thành phố Đà Nẵng
- Điện thoại : 0511-3821434 - Fax: 0511-3519300,
- Tổng biên tập: Nguyễn Thị Thu Hương
- Email: lhvhntdanang@gmail.com - Website: vannghedanang.org.vn